Nhật Bản và Hàn Quốc là hai quốc gia mạnh về bóng đá, bởi vậy 2 nền bóng đá này cuxng trở thành thước đo chuẩn mực phát triển của cả Châu Á trong những năm trở lại đây. Khi so sánh với cả hai đất nước này, Việt Nam giờ đây có thể tự hào rằng cả về tinh thần hay thể chất chúng ta cũng không còn thua kém họ.Với một ké hoạch đfao tạo, ươm mầu tài năng trẻ một cách đứng đắn. Chỉ trong tương lai gần thôi bóng đá Việt Nam sẽ thành công như bóng đá Hàn Quốc.



Chúng ta đang sở hữu một  nền bóng đá như thế nào? Có kỹ thuật không? Quang Hải là một minh chứng rõ nhất. Tinh thần chiến đấu thì sao? Hãy nhìn vào trận bóng tại Thường Châu để tìm câu trả lời. Triều đại của hHLV Park Hangseo đang giúp nền bóng đá của chung ta đi lên một tầm cao mới.Những năm trước đây, nếu tính số lượng những mạnh thường quân, doanh nghiệp đứng ra chịu trách nhiệm đầu tư vào bóng đá là không nhiều.


Chỉ số ít đó vẫn là không đủ.Nền bóng đá phong trào lúc đó chính là yếu tố cần được chú trọng và phát triển theo hướng chuyên nghiệp hóa. Nhưng thời bấy giò chúng ta vẫn xem nhẹ.


Hệ thống tuyển chọn con trẻ cho các chương trình phát hiện và ươm mầm tài năng trẻ vẫn tồn tại nhiều điểm tối, khiến việc này trở nên không minh bạch và gây ra nhiều “hạt sạn”.Ly do gây ra cản trở với việc tuyển trạch.


>>> Xem thêm: chơi casino w88 – Cập nhật thông tin thể thao nóng hổi


Nhiều khu vực, những tài năng do di truyền vẫn chưa được khai phá và tiếp cận do những trở ngại về kinh tế..Để Việt Nam có những tài năng như Messi, chúng ta luôn cần những cải tổ tiến bộ từ Y học, chứ không phải cứ mãi luẩn quẩn trong cái vòng lý do eo hẹp về kinh tế.


Thể thao học đường sẽ là cái gốc khỏe để từ đó chúng ta có thể xây dựng nền bóng đá vững chắc.Đây là phương án giúp phát triển hiệu quả cao nhưng lại ít gây tốn kém.


Căn bệnh thành tích chính là thứ phải dẹp bỏ đầu tiên, phải làm sao giúp các em phải ý thức được lý do thi đấu, đó là vi danh dự và bản sắc dân tộc.